题杉溪驿二首

宋代 蔡襄
隘道临深壑,俯阑千仞强。 惊禽忽独去,怪石偶成笔。 月下芙渠色,风前{禾罷}稏香。 反惭群动息,幽意更徬徨。
ài dào lín shēn   lán qiān rèn qiáng
jīng qín   guài shí ǒu chéng
yuè xià   fēng qián   {   } xiāng
fǎn cán qún dòng   yōu gèng páng huáng