题山堂

宋代 李之仪
二年江南客,对面不见山。负我爱山心,兀兀尘埃间。 一闻说山心便喜,欲插修翰遽飞起。君家乃是山中居,永日青山同徙倚。 流泉涓涓薜萝暗,明月时时窥枕簟。三伏清霜带雪来,不断烟云拥栏槛。 只恐居山兴易阑,万壑波涛翻等閒。知有心期难得否,凭君借与画图看。
èr nián jiāng nán   duì miàn jiàn shān ài shān xīn   chén āi jiān
wén shuō shān xīn biàn 便   chā xiū hàn fēi jūn jiā nǎi shì shān zhōng   yǒng qīng shān tóng
liú quán juān juān luó àn   míng yuè shí shí kuī zhěn diàn sān qīng shuāng dài xuě lái   duàn yān yún yōng lán kǎn
zhǐ kǒng shān xīng lán   wàn tāo fān děng xián zhī yǒu xīn nán de fǒu   píng jūn jiè huà kàn