题山水卷

元代 赵孟頫
霜后疏林叶尽乾,雨馀流水玉声寒。世间多少闲庭榭,要向溪山好处安。
shuāng hòu shū lín jǐn qián   liú shuǐ shēng hán shì jiān duō shǎo xián tíng xiè   yào xiàng shān hǎo chù ān