题山水画二首 其二

元代 刘崧
绝壁芙蓉秀,悬崖薜荔高。天清闻夕籁,木落见秋毫。 仙赏谁能继,荣名自可逃。时来倚图画,怅尔渺烟涛。
jué róng xiù   xuán gāo tiān qīng wén lài   luò jiàn qiū háo
xiān shǎng shuí néng   róng míng táo shí lái huà   chàng ěr miǎo yān tāo