题山水

明代 丘浚
我本山中人,老作朝中客。玉阙金门非不恋,碧水丹丘也须忆。 每当骑马想牵牛,几听鸣銮思棹讴。梦魂不怕江山远,夜夜飞归海上洲。 欲归未归止惆怅,偶见新图心悒怏。恍如去国见似人,阒若逃空闻足响。 上题一尘不到处,境静人閒多雅趣。彷佛疑为旧所居,分明似识曾行路。 记得山中睡起时,倚阁停云有所思。忽然来我平生友,心欲急见嫌舟迟。 图中便是心中意,风流画史何多致。半幅轻绡万里思,无乃笔端能缩地。 对此融心神,居然念乡曲。江上愁心千叠山,云间遁迹三间屋。 忆年十五心尚孩,十八年前曾梦木。木巳合抱孩白头,某山某水何日重钓游。 尔时江村竹屋下,却望红云在天际,漂渺五城十二楼。
běn shān zhōng rén   lǎo zuò cháo zhōng quē jīn mén fēi liàn   shuǐ dān qiū    
měi dāng xiǎng qiān niú   tīng míng luán zhào ōu mèng hún jiāng shān yuǎn   fēi guī hǎi shàng zhōu    
guī wèi guī zhǐ chóu chàng   ǒu jiàn xīn xīn yàng huǎng guó jiàn shì rén   ruò táo kōng wén xiǎng    
shàng chén dào chù   jìng jìng rén xián duō páng wéi jiù suǒ fēn   míng shì shí céng xíng    
de shān zhōng shuì shí   tíng yún yǒu suǒ rán lái píng shēng yǒu xīn   jiàn xián zhōu chí    
zhōng biàn 便 shì xīn zhōng   fēng liú huà shǐ duō zhì bàn qīng xiāo wàn   nǎi duān néng suō    
duì róng xīn shén   rán niàn xiāng jiāng shàng chóu xīn qiān dié shān yún   jiān dùn sān jiān    
nián shí xīn shàng hái   shí nián qián céng mèng bào hái bái tóu mǒu   shān mǒu shuǐ zhòng diào yóu    
ěr shí jiāng cūn zhú xià   què wàng hóng yún zài tiān   piāo miǎo chéng shí èr lóu