题善山院

宋代 许安仁
瓦炉柏子袅残烟,午梦醒时一畅然。不悟功名负终老,荒山饥走又三年。
bǎi niǎo cán yān   mèng xǐng shí chàng rán gōng míng zhōng lǎo huāng   shān zǒu yòu sān nián