题僧维楠诗卷

宋代 陈著
凤□□□鸣閒,蚓窍出虫声。 阴雨不见星,腐草流爝萤。 卓□独何为,不与时同情。 风流晋宋閒,眼中无四灵。 言言意脉脉,字字声铿铿。 我老见已曩,读之水投冰。 珍重复珍重,好处腾虎谷。 嗟哉南山下,诸老家为塾。 彼饕何人斯,欲食酸寒肉。 衣冠坐涂炭,袵席生桎梏。 星节来自西,一见无遗目。 丰棱霜雪严,号令风雷速。 恩波四溟涌,文焰九霄矗。 征徭脱滥籍,诗书还致俗。 蹙蹙愁者欣。嗷嗷流者复。 耄矣八旬公,凄其无半菽。 亦欲学庞公,不著城市足。 要识澄清辔,满慰平生欲。 抚曳语乡人,其来拜仆仆。 下为一邑谢,上贺天下福。
fèng       míng xián   yǐn qiào chū chóng shēng  
yīn jiàn xīng   cǎo liú jué yíng  
zhuó   wéi   shí tóng qíng  
fēng liú jìn sòng xián   yǎn zhōng líng  
yán yán   shēng kēng kēng  
lǎo jiàn nǎng   zhī shuǐ tóu bīng  
zhēn chóng zhēn zhòng   hǎo chù téng  
jiē zāi nán shān xià   zhū lǎo jiā wèi shú  
tāo rén   shí suān hán ròu  
guān zuò tàn   rèn shēng zhì  
xīng jié lái 西   jiàn  
fēng léng shuāng xuě yán   hào lìng fēng léi  
ēn míng yǒng   wén yàn jiǔ xiāo chù  
zhēng yáo tuō làn   shī shū hái zhì  
chóu zhě xīn áo áo liú zhě    
mào xún gōng   bàn shū  
xué páng gōng   zhù chéng shì  
yào shí chéng qīng pèi   mǎn wèi píng shēng  
xiāng rén   lái bài  
xià wèi xiè   shàng tiān xià