题僧泰恭院二首

唐代 温庭筠
昔岁东林下,深公识姓名。尔来辞半偈,空复叹劳生。 忧患慕禅味,寂寥遗世情。所归心自得,何事倦尘缨。 微生竟劳止,晤言犹是非。出门还有泪,看竹暂忘机。 爽气三秋近,浮生一笑稀。故山松菊在,终欲掩荆扉。
suì dōng lín xià   shēn gōng shí xìng míng ěr lái bàn   kōng tàn láo shēng
yōu huàn chán wèi   liáo shì qíng suǒ guī xīn   shì juàn chén yīng
wēi shēng jìng láo zhǐ   yán yóu shì fēi chū mén hái yǒu lèi   kàn zhú zàn wàng
shuǎng sān qiū jìn   shēng xiào shān sōng zài   zhōng yǎn jīng fēi