题僧法芝锺山诗后

宋代 晁补之
明珠出袖四百非,座有烟霞草木香。 断取锺山擎石掌,那知不下净名床。
míng zhū chū xiù bǎi fēi   zuò yǒu yān xiá cǎo xiāng
duàn zhōng shān qíng shí zhǎng   zhī xià jìng míng chuáng