题三泖归耕卷赠管时勉归吴松

明代 杨士奇
客从云间来,自言家远村。用世阙材具,委身服田园。 开春起东作,良苗日愈蕃。下无螟螣苦,上有霖雨恩。 年和易坚好,为力诚不烦。当秋负穫归,如坻积我门。 公家且轻税,岂复忧饱温。贤妇持机杼,稚子牧鸡豚。 傍舍数老翁,欢会无晨昏。其人虽朴野,皆有忠厚言。 相与墟曲间,焉知市朝喧。违此未几时,九扈鸣已繁。 去去情益敦,浮荣终不论。
cóng yún jiān lái   yán jiā yuǎn cūn yòng shì quē cái   wěi shēn tián yuán
kāi chūn dōng zuò   liáng miáo fān xià míng   shàng yǒu lín ēn
nián jiān hǎo   wéi chéng fán dāng qiū huò guī   chí mén
gōng jiā qiě qīng shuì   yōu bǎo wēn xián chí zhù   zhì tún
bàng shè shù lǎo wēng   huān huì chén hūn rén suī piáo   jiē yǒu zhōng hòu yán
xiāng jiān   yān zhī shì cháo xuān wéi wèi shí   jiǔ míng fán
qíng dūn   róng zhōng lùn