题瑞岩

宋代 王十朋
雁荡看不足,瑞岩游更贪。斗奇虽有愧,蕴秀了无惭。 涧古水鸣玉,寺幽山染蓝。匆匆一宿去,未暇问三三。
yàn dàng kàn   ruì yán yóu gèng tān dòu suī yǒu kuì yùn   xiù liǎo cán    
jiàn shuǐ míng   yōu shān rǎn lán cōng cōng xiǔ 宿 wèi   xiá wèn sān sān