题融师松斋

宋代 张舜民
未解子荆流可枕,冷笑陶令琴无弦。临流有耳安用洗,续弦得胶还自煎。 不禁巢边黄口闹,不作竿上鲇鱼缘。但欲移床倚西壁,共师饱听松风眠。
wèi jiè jīng liú zhěn   lěng xiào táo lìng qín xián lín liú yǒu ěr ān yòng   xián jiāo hái jiān    
jīn cháo biān huáng kǒu nào   zuò gān 竿 shàng nián yuán dàn chuáng 西 gòng   shī bǎo tīng sōng fēng mián