题人州砻岩

宋代 胡寅
盖山限华夷,夷水不得出。 涧壑相奋撞,竟朽此山骨。 想其初洞达,借势有神物。 臂开青石壁,黤黮乌龙窟。 奔流成长溪,岩洞寒突兀。 秉烛千步游,怪景才仿佛。 华发结乳顶,空翠谁扫拂。 石田耕未熟,石鼓响不没。 灵仙眇羽化,古庙凛纡郁。 我来庚伏初,弄水解缨绂。 清甘流渴肺,妙听含钟律。 两腋御泠然,回产叹飘忽。
gài shān xiàn huá   shuǐ chū
jiàn xiāng fèn zhuàng   jìng xiǔ shān
xiǎng chū dòng   jiè shì yǒu shén
kāi qīng shí   yǎn dǎn lóng
bēn liú chéng zhǎng   yán dòng hán
bǐng zhú qiān yóu   guài jǐng cái fǎng 仿
huá jié dǐng   kōng cuì shuí sǎo
shí tián gēng wèi shú   shí xiǎng méi
líng xiān miǎo huà   miào lǐn
lái gēng chū   nòng shuǐ jiě yīng
qīng gān liú fèi   miào tīng hán zhōng
liǎng líng rán   huí chǎn tàn piāo