殢人娇

宋代 毛滂
雪做屏风,花为行帐。屏帐里、见春模样。小晴未了,轻阴一饷。酒到处、恰如把春拈上。 官柳黄轻,河堤绿涨。花多处、少停兰桨。雪边花际,平芜叠幛。这一段、凄凉为谁怅望。
xuě zuò píng fēng   huā wéi xíng zhàng píng zhàng jiàn chūn yàng xiǎo qíng wèi liǎo   qīng yīn xiǎng jiǔ dào chù qià chūn niān shàng
guān liǔ huáng qīng   绿 zhǎng huā duō chù shǎo tíng lán jiǎng xuě biān huā   píng dié zhàng zhè duàn liáng wèi shuí chàng wàng