殢人娇

宋代 徐都尉
小苑藏春,信道游人未见。花脸嫩、柳腰娇软。停觞缓引,正夕阳将晚。莺误入,蹴损海棠花片。只怅春心,当时露见,小楼外、曾劳目断。灯前料想。也肌心饱眼。从此去,萦心有人可惯。
xiǎo yuàn cáng chūn   xìn dào yóu rén wèi jiàn huā liǎn nèn liǔ yāo jiāo ruǎn tíng shāng huǎn yǐn   zhèng yáng jiāng wǎn yīng   sǔn hǎi táng huā piàn zhǐ chàng chūn xīn   dāng shí jiàn   xiǎo lóu wài céng láo duàn dēng qián liào xiǎng xīn bǎo yǎn cóng   yíng xīn yǒu rén guàn