殢人娇

宋代 晏殊
二月春风,正是杨花满路。那堪更、别离情绪。罗巾掩泪,任粉痕沾污。争奈向、千留万留不住。 玉酒频倾,宿眉愁聚。空肠断、宝筝弦柱。人间后会,又不知何处。魂梦里、也须时时飞去。
èr yuè chūn fēng   zhèng shì yáng huā mǎn kān gèng bié qíng luó jīn yǎn lèi   rèn fěn hén zhān zhēng nài xiàng qiān liú wàn liú zhù
jiǔ pín qīng   宿 méi chóu kōng cháng duàn bǎo zhēng xián zhù rén jiān hòu huì   yòu zhī chǔ hún mèng shí shí fēi