题阙 其七十五

明代 王世贞
少陵实沈雄,太白擅豪华。当其盘礴时,口吻皆烟霞。 一字翰墨林,千秋归大家。生平宦不达,晚节各天涯。 奉谴窜夜郎,乞食困浣花。而我独何幸,获保青门瓜。
shǎo líng shí shěn xióng   tài bái shàn háo huá dāng pán shí kǒu   wěn jiē yān xiá    
hàn lín   qiān qiū guī jiā shēng píng huàn wǎn   jié tiān    
fèng qiǎn cuàn láng   shí kùn huàn huā ér xìng huò   bǎo qīng mén guā