题阙 其六十三

明代 王世贞
每读梁史残,愀然感僧辨。奸雄志逐麇,肘腋遂中变。 焚骨饮其灰,王颁解修怨。论功不受赏,竟免丹书谴。 良胜伍行人,终成徇知恋。此身复为奢,沈冤竟谁唁。 龚壮更超然,巴山从所愿。
měi liáng shǐ cán   qiǎo rán gǎn sēng biàn jiān xióng zhì zhú jūn zhǒu   suì zhōng biàn    
fén yǐn huī   wáng bān jiě xiū yuàn lùn gōng shòu shǎng jìng   miǎn dān shū qiǎn    
liáng shèng xíng rén   zhōng chéng xùn zhī liàn shēn wèi shē shěn   yuān jìng shuí yàn    
gōng zhuàng gèng chāo rán   shān cóng suǒ yuàn