题阙 其六十七

明代 王世贞
昭明秉岐嶷,其用稍文弱。晋安一继之,靡靡成轻薄。 而况于湘东,豹文乃羊鞟。何必侯司徒,然后成危削。 奚俟宇文公,江陵方面缚。人主执天权,操念为美恶。 浑浑西京词,已矣不可作。
zhāo míng bǐng   yòng shāo wén ruò jìn ān zhī   chéng qīng    
ér kuàng xiāng dōng   bào wén nǎi yáng kuò hóu rán   hòu chéng wēi xuē    
wén gōng   jiāng líng fāng miàn rén zhǔ zhí tiān quán cāo   niàn wèi měi è    
hún hún 西 jīng   zuò