题全安庄
野寺寻真幽更幽,老僧敬客客来游。疏钟几杵江山暮,落雁一声天地秋。
山鸟有情怜我去,烛花溅泪为谁愁。而今惆怅江头别,不识重来有日不。
yě
野
sì
寺
xún
寻
zhēn
真
yōu
幽
gèng
更
yōu
幽
,
lǎo
老
sēng
僧
jìng
敬
kè
客
kè
客
lái
来
yóu
游
。
。
shū
疏
zhōng
钟
jǐ
几
chǔ
杵
jiāng
江
shān
山
mù
暮
,
luò
落
yàn
雁
yī
一
shēng
声
tiān
天
dì
地
qiū
秋
。
。
shān
山
niǎo
鸟
yǒu
有
qíng
情
lián
怜
wǒ
我
qù
去
,
zhú
烛
huā
花
jiàn
溅
lèi
泪
wèi
为
shuí
谁
chóu
愁
。
。
ér
而
jīn
今
chóu
惆
chàng
怅
jiāng
江
tóu
头
bié
别
,
bù
不
shí
识
chóng
重
lái
来
yǒu
有
rì
日
bù
不
。
。