题栖云阁

宋代 胡寅
青山画出天台障,溪流宛是桃源漾。 一庵深著翠微间,高阁更搴云气上。 道人於此几经春,七闰不作黄杨屯。 孤标如松自磊砢,爽气映竹长清真。 炉中寒灰与心寂,世味只今余好客。 横潭一笑得烹鲜,通道三杯酬蜡屐。 原君勿羡飞升天,亦莫面壁沉幽禅。 问云何心不出岫,归与吾党相周旋。
qīng shān huà chū tiān tāi zhàng   liú wǎn shì táo yuán yàng
ān shēn zhù cuì wēi jiān   gāo gèng qiān yún shàng
dào rén jīng chūn   rùn zuò huáng yáng tún
biāo sōng lěi luǒ   shuǎng yìng zhú cháng qīng zhēn
zhōng hán huī xīn   shì wèi zhī jīn hào
héng tán xiào pēng xiān   tōng dào sān bēi chóu
yuán jūn xiàn fēi shēng tiān   miàn chén yōu chán
wèn yún xīn chū xiù   guī dǎng xiāng zhōu xuán