题栖贤寺三峡桥

宋代 杨万里
栖贤与楞伽,初本共一山。 古潭宅神龙,睡醒厌久跧。 是夕起雷雨,震得天地翻。 此山拆为两,一溪断中间。 下窥黑无地,上攀青到天。 从此两禅寺,路绝不往还。 祖师见之笑,弹指降神奸。 问天借横蜺,搭渡溪两边。 倒倾千崖雪,飞下一玉渊。 余怒尚雷吼,声拔诸峰根。 我来不能去,轻生倚危栏。 忽然心为动,毛骨森以寒。 上人指断岸,犹带初拆痕。
xián léng jiā   chū běn gòng shān  
tán zhái shén lóng   shuì xǐng yàn jiǔ quán  
shì léi   zhèn tiān fān  
shān chāi wèi liǎng   duàn zhōng jiān  
xià kuī hēi   shàng pān qīng dào tiān  
cóng liǎng chán   jué wǎng huán  
shī jiàn zhī xiào   tán zhǐ jiàng shén jiān  
wèn tiān jiè héng   liǎng bian  
dào qīng qiān xuě   fēi xià yuān  
shàng léi hǒu   shēng zhū fēng gēn  
lái néng   qīng shēng wēi lán  
rán xīn wèi dòng   máo sēn hán  
shàng rén zhǐ duàn àn   yóu dài chū chāi hén