题秋台诗卷

宋代 王柏
骚雅驰声历几霜,驾言拙嬾擅词场。 登台甚矣秋容澹,得句依然风骨香。 卷尽辞穷余古韵,笔精墨妙发潜光。 此中境界真堪乐,枕上休贪南面王。
sāo chí shēng shuāng   jià yán zhuō lǎn shàn chǎng  
dēng tái shén qiū róng dàn   de rán fēng xiāng  
juǎn jìn qióng yùn   jīng miào qián guāng  
zhōng jìng jiè zhēn kān   zhěn shàng xiū tān nán miàn wáng