题清远峡山寺

宋代 胡寅
清远峡山寺,几年闻汝名。 维舟得眺望,满目慰经行。 壁立巉天秀,溪閒写镜清。 岭云方北上,涛雪漫南倾。 罪垢三熏净,归风两腋轻。 皇慈天共大,睿知日同时。 重起阙廷恋,敢怀山水情。 生绡无画手,聊此寄真形。
qīng yuǎn xiá shān   nián wén míng
wéi zhōu tiào wàng   mǎn wèi jīng xíng
chán tiān xiù   xián xiě jìng qīng
lǐng yún fāng běi shàng   tāo xuě màn nán qīng
zuì gòu sān xūn jìng   guī fēng liǎng qīng
huáng tiān gòng   ruì zhī tóng shí
zhòng quē tíng liàn   gǎn huái 怀 shān shuǐ qíng
shēng xiāo huà shǒu   liáo zhēn xíng