题寝宫诗

宋代 佚名
农桑不扰岁常登,边将无功吏不能。四十二年如梦过,东风吹泪洒昭陵。
nóng sāng rǎo suì cháng dēng   biān jiāng gōng néng shí èr nián mèng guò dōng   fēng chuī lèi zhāo líng