题清萝翁双泉

唐代 耿湋
侧弁向清漪,门中夕照移。异源生暗石,叠响落秋池。 叶拥沙痕没,流回草蔓随。泠泠无限意,不独远公知。
biàn xiàng qīng   mén zhōng zhào yuán shēng àn shí   dié xiǎng luò qiū chí
yōng shā hén méi   liú huí cǎo màn suí líng líng xiàn   yuǎn gōng zhī