题青龙寺

唐代 朱庆馀
寺好因岗势,登临值夕阳。青山当佛阁,红叶满僧廊。 竹色连平地,虫声在上方。最怜东面静,为近楚城墙。
hǎo yīn gǎng shì   dēng lín zhí yáng qīng shān dāng   hóng mǎn sēng láng
zhú lián píng   chóng shēng zài shàng fāng zuì lián dōng miàn jìng   wèi jìn chǔ chéng qiáng