题清芬阁

宋代 周敦颐
风雅久沦落,哇淫肆自陈。 波澜嗟已靡,汗漫□无津。 纷葩混仙蕊,谁可识清真。 先生李郑辈,□态非拟伦。 后生不识事,愈非句愈珍。 至今桐庐水,相与流清新。 蝉联十一世,奕叶扶阳春。 十年问御史,邂逅章江滨。 自惭无所有,衰叹徒欣欣。 樽酒发狂笑,微言入典坟。 稍稍窥绪馀,每每露经纶。 因知相有术,源委本清淳。
fēng jiǔ lún luò   yín chén
lán jiē   hàn màn   jīn
fēn hùn xiān ruǐ   shuí shí qīng zhēn
xiān sheng zhèng bèi     tài fēi lún
hòu shēng shí shì   fēi zhēn
zhì jīn tóng shuǐ   xiāng liú qīng xīn
chán lián shí shì   yáng chūn
shí nián wèn shǐ   xiè hòu zhāng jiāng bīn
cán suǒ yǒu   shuāi tàn xīn xīn
zūn jiǔ kuáng xiào   wēi yán diǎn fén
shāo shāo kuī   měi měi jīng lún
yīn zhī xiāng yǒu shù   yuán wěi běn qīng chún