题清彻上人院

唐代 张籍
古寺临坛久,松间别起堂。看添浴佛水,自合读经香。 爱养无家客,多传得效方。过斋长不出,坐卧一绳床。
lín tán jiǔ   sōng jiān bié táng kàn tiān shuǐ   jīng xiāng
ài yǎng jiā   duō chuán xiào fāng guò zhāi cháng chū   zuò shéng chuáng