题秦惇秀才园亭
秦郎重构水边亭,仿佛疏林过雨声。更唤清泉入屏坐,少留他日濯吾缨。
qín
秦
láng
郎
chóng
重
gòu
构
shuǐ
水
biān
边
tíng
亭
,
fǎng
仿
fú
佛
shū
疏
lín
林
guò
过
yǔ
雨
shēng
声
gèng
。
huàn
更
qīng
唤
quán
清
rù
泉
píng
入
zuò
屏
shǎo
坐
,
liú
少
tā
留
rì
他
zhuó
日
wú
濯
yīng
吾
缨
。