题畦乐处士成趣园 其二

宋代 王称
远生贵忘我,守静体自然。外物苟不荣,取乐无过愆。 鼎食岂不甘,轩裳讵匪贤。大功难久居,盛名难久全。 淮阴登将坛,条侯寄重边。宠辱一朝异,殒替谁能怜。 宁兹远世氛,寄身在中园。閒濯鱼父缨,时诵老氏篇。 旷志适古初,冥心超至玄。知止幸不殆,胡必誇轻儇。 嗤彼当世人,碌碌随贷迁。端居有真趣,此意谁能传。
yuǎn shēng guì wàng   shǒu jìng rán wài gǒu róng   guò qiān
dǐng shí gān   xuān cháng fěi xián gōng nán jiǔ   shèng míng nán jiǔ quán
huái yīn dēng jiāng tán   tiáo hòu zhòng biān chǒng zhāo   yǔn shuí néng lián
níng yuǎn shì fēn   shēn zài zhōng yuán xián zhuó yīng   shí sòng lǎo shì piān
kuàng zhì shì chū   míng xīn chāo zhì xuán zhī zhǐ xìng dài   kuā qīng xuān
chī dāng shì rén   suí dài qiān duān yǒu zhēn   shuí néng chuán