题蕲倅烟霏亭

唐代 王质
落木寒声晚更悲,斜阳隐隐雾霏霏。并塘官路青莎合,带郭人家绿树围。 莫遣风霜惊雁字,从教烟雨润凫衣。接䍦吹动肩楼耸,却下脩篁径里归。
luò hán shēng wǎn gèng bēi   xié yáng yǐn yǐn fēi fēi bìng táng guān qīng shā   dài guō rén jiā 绿 shù wéi
qiǎn fēng shuāng jīng yàn   cóng jiào yān rùn jiē chuī dòng jiān lóu sǒng   què xià xiū huáng jìng guī