题钱则父凛对轩轩有老桧奇甚

宋代 张矩
老红落尽苍苔院,万物随时自流转。苍然古桧夜窗前,独抱寒姿耸孤干。 幽人丈室空无埃,风声月影共徘徊。树兮人兮两清绝,不然君肯居此哉。
lǎo hóng luò jǐn cāng tái yuàn   wàn suí shí liú zhuǎn cāng rán guì chuāng qián   bào hán sǒng 姿 gàn    
yōu rén zhàng shì kōng āi   fēng shēng yuè yǐng gòng pái huái shù rén liǎng qīng jué   rán jūn kěn zāi