题钱世恒所藏王孟端墨松卷次饶介之旧韵

明代 李东阳
松根成龙石作羝,仙山棱层隔天梯。层阴叠翠耸云汉,下视百丈红尘低。 左慈幻术有真伪,叶公画格空雄雌。九龙山翁不同调,韦偃毕宏为等夷。 寒声不断殷幽壑,细影欲动摇晴漪。恍若临流听清籁,芒屦布袍随所之。 须臾昼瞑神鬼泣,虺蜴怒叫蛟鼍悲。问翁胡为不画竹,王子似厌参差吹。 人间拙匠枉学步,此翁声名难并驰。强挥笔管泼墨汁,凡骨却笑神仙痴。 未论遗迹为世宝,已觉纸价高当时。残缣片楮久不见,二丈吴笺藏者谁。 梁公老去陈氏灭,此调岂有知音知。手探灵脂掘石髓,江东钱翁元好奇。 胸中撑拄不平事,海水侧立虞山危。家藏况复有声画,临川老饶清妙词。 郎君少年今壮发,风木忽动皋鱼思。平泉树石米家舫,往事逝矣何能追。 篇成颇觉古意远,抚卷载诵徂徕诗。
sōng gēn chéng lóng shí zuò   xiān shān léng céng tiān céng yīn dié cuì sǒng yún hàn xià   shì bǎi zhàng hóng chén    
zuǒ huàn shù yǒu zhēn wěi   gōng huà kōng xióng jiǔ lóng shān wēng tóng diào wéi   yǎn hóng wèi děng    
hán shēng duàn yīn yōu   yǐng dòng yáo qíng huǎng ruò lín liú tīng qīng lài máng   páo suí suǒ zhī    
zhòu míng shén guǐ   huǐ jiào jiāo tuó bēi wèn wēng wéi huà zhú wáng   shì yàn cēn chuī    
rén jiān zhuō jiàng wǎng xué   wēng shēng míng nán bìng chí qiáng huī guǎn zhī fán   què xiào shén xiān chī    
wèi lùn wèi shì bǎo   jué zhǐ jià gāo dāng shí cán jiān piàn chǔ jiǔ jiàn èr   zhàng jiān cáng zhě shuí    
liáng gōng lǎo chén shì miè   diào yǒu zhī yīn zhī shǒu tàn líng zhī jué shí suǐ jiāng   dōng qián wēng yuán hào    
xiōng zhōng chēng zhǔ píng shì   hǎi shuǐ shān wēi jiā cáng kuàng yǒu shēng huà lín   chuān lǎo ráo qīng miào    
láng jūn shào nián jīn zhuàng   fēng dòng gāo píng quán shù shí jiā fǎng wǎng   shì shì néng zhuī    
piān chéng jué yuǎn   juǎn zài sòng lái shī