题谦上人听雪窝次韵

元代 胡奎
幻境依空立,初不在营构。譬如空中花,过眼安得久。 上人清虚室,置之无何有。心超三观妙,离净复离垢。 英英玉生辉,况值越之昼。前身乃雪峰,后身应雪窦。 夜闻落叶声,滕六肆驰骤。朔风号枯桑,猛若狮子吼。 炉头懒残芋,邀我速相就。我本有发僧,俗缘嗟逗遛。 昔也求一玄,今焉白自守。寥寥入无声,寂寂破诸漏。 兹聆阳春曲,一洗平生疚。载歌白战诗,千军当却走。
huàn jìng kōng   chū zài yíng gòu kōng zhōng huā   guò yǎn ān jiǔ
shàng rén qīng shì   zhì zhī yǒu xīn chāo sān guān miào   jìng gòu
yīng yīng shēng huī   kuàng zhí yuè zhī zhòu qián shēn nǎi xuě fēng   hòu shēn yīng xuě dòu
wén luò shēng   téng liù chí zhòu shuò fēng hào sāng   měng ruò shī zi hǒu
tóu lǎn cán   yāo xiāng jiù běn yǒu sēng   yuán jiē dòu liú
qiú xuán   jīn yān bái shǒu liáo liáo shēng   zhū lòu
líng yáng chūn   píng shēng jiù zài bái zhàn shī   qiān jūn dāng què zǒu