题莆田郭氏世美卷 其四

明代 顾清
一命初沾竟力辞,清漳心事鬼神知。平生不惯谈茫昧,欲与先生赋瑞芝。
mìng chū zhān jìng   qīng zhāng xīn shì guǐ shén zhī píng shēng guàn tán máng mèi   xiān sheng ruì zhī