题枇杷树

唐代 羊士谔
珍树寒始花,氛氲九秋月。佳期若有待,芳意常无绝。 袅袅碧海风,濛濛绿枝雪。急景自馀妍,春禽幸流悦。
zhēn shù hán shǐ huā   fēn yūn jiǔ qiū yuè jiā ruò yǒu dài   fāng cháng jué
niǎo niǎo hǎi fēng   méng méng 绿 zhī xuě yǐng yán   chūn qín xìng liú yuè