题平辽碑

宋代 宇文虚中
十丈丰碑势倚空,风云犹忆下辽东。 百年功业秦皇帝,一代文章太史公。 石断云鳞秋雨后,苔封鳌背夕阳中。 行人立马空惆怅,禾黍离离满故宫。
shí zhàng fēng bēi shì kōng   fēng yún yóu xià liáo dōng  
bǎi nián gōng qín huáng   dài wén zhāng tài shǐ gōng  
shí duàn yún lín qiū hòu   tái fēng áo bèi yáng zhōng  
xíng rén kōng chóu chàng   shǔ mǎn gōng