题毗陵上人院

唐代 朱庆馀
院深终日静,落叶覆秋虫。盥漱新斋后,修行未老中。 映松山色远,隔水磬声通。此处宜清夜,高吟永与同。
yuàn shēn zhōng jìng   luò qiū chóng guàn shù xīn zhāi hòu   xiū xíng wèi lǎo zhōng
yìng sōng shān yuǎn   shuǐ qìng shēng tōng chù qīng   gāo yín yǒng tóng