题彭克让心远亭

元代 郭奎
彭城有遗则,轩冕皆泥涂。谁能继清躅,伊人常晏如。 夙好在文籍,少壮从戎车。功成不受赏,弃官归田庐。 已就市廛隐,但忘形势趋。出郭视阡陌,翳翳多桑榆。 逍遥度前溪,爱此濠梁鱼。飞云日夕还,青山当户隅。 左招沧江月,右集图与书。宾至引觞豆,时复艺园蔬。 意惬澹无虑,心远聊自娱。寄言陶徵君,吾愿为尔徒。
péng chéng yǒu   xuān miǎn jiē shuí néng qīng zhú   rén cháng yàn
hǎo zài wén   shào zhuàng cóng róng chē gōng chéng shòu shǎng   guān guī tián
jiù shì chán yǐn   dàn wàng xíng shì chū guō shì qiān   duō sāng
xiāo yáo qián   ài háo liáng fēi yún hái   qīng shān dàng
zuǒ zhāo cāng jiāng yuè   yòu shū bīn zhì yǐn shāng dòu   shí yuán shū
qiè dàn   xīn yuǎn liáo yán táo zhēng jūn   yuàn wéi ěr