题裴晋公林亭

唐代 温庭筠
谢傅林亭暑气微,山丘零落閟音徽。东山终为苍生起, 南浦虚言白首归。池凤已传春水浴,渚禽犹带夕阳飞。 悠然到此忘情处,一日何妨有万几。
xiè lín tíng shǔ wēi   shān qiū líng luò yīn huī dōng shān zhōng wèi cāng shēng  
nán yán bái shǒu guī chí fèng chuán chūn shuǐ   zhǔ qín yóu dài yáng fēi
yōu rán dào wàng qíng chù   fáng yǒu wàn