题雱祠堂

宋代 王安石
斯文实有寄,天岂偶天才。 一日凤鸟去,千秋梁木摧。 烟留衰草恨,风造暮林哀。 岂谓登临处,飘然独往来。
wén shí yǒu   tiān ǒu tiān cái  
fèng niǎo   qiān qiū liáng cuī  
yān liú shuāi cǎo hèn   fēng zào lín āi  
wèi dēng lín chù   piāo rán wǎng lái