题欧阳氏山水后

宋代 白玉蟾
平沙断岸几千尺,树色烟光渺无极。 一叶扁舟归去来,渔翁放棹倚芦荻。 八九山家云水村,白苹红蓼数渔船。 沙寒石瘦木叶落,一钩淡月照黄昏。 小桥跨水碧溪浅,苍壁丹崖半苔藓。 樵子归担竹两竿,落霞孤鹜天边远。 千山万山风色清,四柱茅亭立晚汀。 花红草绿山水静,独步亭前秋月明。 山前一阵梧桐雨,落花惊断山禽语。 谁家楼阁隐青林,老僧归寺立溪浒。 一溪流水绕云根,草舍茅庵常闭门。 客来倚棹一回顾,直疑此是真桃源。 洞门紫翠交相映,林幄山屏更清胜。 何人作此无声诗,展开如入溪山镜。
píng shā duàn àn qiān chǐ   shù yān guāng miǎo
piān zhōu guī lái   wēng fàng zhào
jiǔ shān jiā yún shuǐ cūn   bái píng hóng liǎo shù chuán
shā hán shí shòu luò   gōu dàn yuè zhào huáng hūn
xiǎo qiáo kuà shuǐ qiǎn   cāng dān bàn tái xiǎn
qiáo guī dān zhú liǎng gān 竿   luò xiá tiān biān yuǎn
qiān shān wàn shān fēng qīng   zhù máo tíng wǎn tīng
huā hóng cǎo 绿 shān shuǐ jìng   tíng qián qiū yuè míng
shān qián zhèn tóng   luò huā jīng duàn shān qín
shuí jiā lóu yǐn qīng lín   lǎo sēng guī
liú shuǐ rào yún gēn   cǎo shè máo ān cháng mén
lái zhào huí   zhí shì zhēn táo yuán
dòng mén cuì jiāo xiāng yìng   lín shān píng gèng qīng shèng
rén zuò shēng shī   zhǎn kāi shān jìng