啼鸟

宋代 欧阳修
穷山候至阳气生,百物如与时节争。 官居荒凉草树密,撩乱红紫开繁英。 花深叶暗耀朝日,日暖众鸟皆嘤鸣。 鸟言我岂解尔意,绵蛮但爱声可听。 南窗睡多春正美,百舌未晓催天明。 黄鹂颜色已可爱,舌端哑咤如娇婴。 竹林静啼青竹笋,深处不见惟闻声。 陂田遶郭白水满,戴胜谷谷催春耕。 谁谓鸣鸠拙无用,雄雌各自知阴晴。 雨声萧萧泥滑滑,草深苔绿无人行。 独有花上提葫芦,劝我沽酒花前倾。 其余百种各嘲哳,异乡殊俗难知名。 我遭谗口身落此,每闻巧舌宜可憎。 春到山城苦寂寞,把盏常恨无娉婷。 花开鸟语辄自醉,醉与花鸟为交朋。 花能嫣然顾我笑,鸟劝我饮非无情。 身闲酒美惜光景,惟恐鸟散花飘零。 可笑灵均楚泽畔,离骚憔悴愁独醒。
qióng shān hòu zhì yáng shēng   bǎi shí jié zhēng  
guān huāng liáng cǎo shù   liáo luàn hóng kāi fán yīng  
huā shēn àn yào 耀 cháo   nuǎn zhòng niǎo jiē yīng míng  
niǎo yán jiě ěr   mián mán dàn ài shēng tīng  
nán chuāng shuì duō chūn zhèng měi   bǎi shé wèi xiǎo cuī tiān míng  
huáng yán ài   shé duān zhà jiāo yīng  
zhú lín jìng qīng zhú sǔn   shēn chù jiàn wéi wén shēng  
bēi tián rào guō bái shuǐ mǎn   dài shèng cuī chūn gēng  
shuí wèi míng jiū zhuō yòng   xióng zhī yīn qíng  
shēng xiāo xiāo huá huá   cǎo shēn tái 绿 rén xíng  
yǒu huā shàng   quàn jiǔ huā qián qīng  
bǎi zhǒng zhāo zhā   xiāng shū nán zhī míng  
zāo chán kǒu shēn luò   měi wén qiǎo shé zēng  
chūn dào shān chéng   zhǎn cháng hèn pīng tíng  
huā kāi niǎo zhé zuì   zuì huā niǎo wèi jiāo péng  
huā néng yān rán xiào   niǎo quàn yǐn fēi qíng  
shēn xián jiǔ měi guāng jǐng   wéi kǒng niǎo sàn huā piāo líng  
xiào líng jūn chǔ pàn   sāo qiáo cuì chóu xǐng