啼鸟

宋代 欧阳修
提葫芦,提葫芦, 不用沽美酒。宫壶日赐新拨醅, 老病足以扶衰朽。百舌子, 百舌子,莫道泥滑滑。 宫花正好愁雨来,暖日方催花乱发。 苑树千重绿暗春,珍禽彩羽自成群。 花开祗惯迎黄屋,鸟语初惊见外人。 千声百啭忽飞去,枝上自落红纷纷。 画帘阴阴隔宫烛,禁渥杳杳深千门。 可怜枕上五更听,不似滁州山里闻。
   
yòng měi jiǔ gōng xīn pēi  
lǎo bìng shuāi xiǔ bǎi shé  
bǎi shé   dào huá huá
gōng huā zhèng hǎo chóu lái   nuǎn fāng cuī huā luàn
yuàn shù qiān zhòng 绿 àn chūn   zhēn qín cǎi chéng qún
huā kāi zhī guàn yíng huáng   niǎo chū jīng jiàn wài rén
qiān shēng bǎi zhuàn fēi   zhī shàng luò hóng fēn fēn
huà lián yīn yīn gōng zhú   jìn yǎo yǎo shēn qiān mén
lián zhěn shàng gēng tīng   shì chú zhōu shān wén