啼鸟

宋代 欧阳修
我遭谗口身落此,每闻巧言宜可憎。 春到山城苦寂寞,把盏常恨无娉婷。 花开鸟语辄自醉,醉与花鸟为交朋。 花能嫣然顾我笑,鸟劝我饮非无情。 身闲酒美惜光景,惟恐鸟散花飘零。 可笑灵均楚泽畔,离骚憔悴愁独醒。
zāo chán kǒu shēn luò   měi wén qiǎo yán zēng
chūn dào shān chéng   zhǎn cháng hèn pīng tíng
huā kāi niǎo zhé zuì   zuì huā niǎo wèi jiāo péng
huā néng yān rán xiào   niǎo quàn yǐn fēi qíng
shēn xián jiǔ měi guāng jǐng   wéi kǒng niǎo sàn huā piāo líng
xiào líng jūn chǔ pàn   sāo qiáo cuì chóu xǐng