庭竹

宋代 释智圆
移去群花种此君,满庭寒翠更无尘。 暑天闲绕烦襟尽,犹有清风借四邻。
qún huā zhǒng jūn   mǎn tíng hán cuì gèng chén  
shǔ tiān xián rào fán jīn jǐn   yóu yǒu qīng fēng jiè lín