庭竹

唐代 唐求
月笼翠叶秋承露,风亚繁梢暝扫烟。 知道雪霜终不变,永留寒色在庭前。
yuè lóng cuì qiū chéng   fēng fán shāo míng sǎo yān
zhī dào xuě shuāng zhōng biàn   yǒng liú hán zài tíng qián