听真上人琴歌

宋代 范仲淹
银潢耿耿霜棱棱,西轩月色寒如冰。 上人一叩朱丝绳,万籁不起秋光凝。 伏牺归天忽千古,我闻遗音泪如雨。 嗟嗟不及郑卫儿,北里南邻竞歌舞。 竞歌舞,何时休,师襄堂上心悠悠。 击浮金,戛鸣玉,老龙秋啼沧海底, 幼猿暮啸寒山曲。陇头瑟瑟咽流泉, 洞庭萧萧落寒木。此声感物何太灵, 十二衔珠下仙鹄。为予再奏南风诗, 神人和畅舜无为。为予试弹广陵散, 鬼物悲哀晋方乱。乃知圣人情虑深, 将治四海先治琴。兴亡哀乐不我遁, 坐中可见天下心。感公遗我正始音, 何以报之千黄金。
yín huáng gěng gěng shuāng léng léng   西 xuān yuè hán bīng
shàng rén kòu zhū shéng   wàn lài qiū guāng níng
guī tiān qiān   wén yīn lèi
jiē jiē zhèng wèi ér   běi nán lín jìng
jìng   shí xiū   shī xiāng táng shàng xīn yōu yōu
jīn   jiá míng   lǎo lóng qiū cāng hǎi  
yòu yuán xiào hán shān lǒng tóu yàn liú quán  
dòng tíng xiāo xiāo luò hán shēng gǎn tài líng  
shí èr xián zhū xià xiān wèi zài zòu nán fēng shī  
shén rén chàng shùn wéi wèi shì dàn guǎng 广 líng sàn  
guǐ bēi āi jìn fāng luàn nǎi zhī shèng rén qíng shēn  
jiāng zhì hǎi xiān zhì qín xīng wáng āi yuè dùn  
zuò zhōng jiàn tiān xià xīn gǎn gōng zhèng shǐ yīn  
bào zhī qiān huáng jīn