听郑五□[心旁+音]弹琴①

唐代 孟浩然
阮籍推名饮,清风坐竹林。 半酣下衫袖,拂拭龙唇琴。 一杯弹一曲,不觉夕阳沉。 余意在山水,闻之谐夙心。
ruǎn tuī míng yǐn   qīng fēng zuò zhú lín
bàn hān xià shān xiù   shì lóng chún qín
bēi dàn   jué yáng chén
zài shān shuǐ   wén zhī xié xīn